 |
Pham Thanh Nhon's Friends
|
|
 |
|
Về: VANY-VIETNAM 6 youths of Hanoi selected for Green Ocean's scholarship (6 Thanh nien xuat sac duoc nhan hoc bong Vi Bien Xanh)
|
Chi nhung oi! con nho ai ko the sao chi noi gui hinh cuoi cho bon em xem ma ko thay the khi nao chi gui cho em nhe ______________________________ __ Từ: Nhung <nhunggreenoc...@gmail.com> Đến: Nhung <nhunggreenoc...@gmail.com>; lhanh1...@yahoo.com; Hanoi_s...@yahoo.com; maiyeuem_081...@yahoo.com; gnoudi...@yahoo.com; Thuyduong <thuyduongb...@yahoo.com>; nguyen.tuan.gi...@gmail.com; november_r...@mail2vietnam.com ; phamhongh...@yahoo.com; doiphongba92...@yahoo.com; jainak...@yahoo.com; nguoikhongcodon...@yahoo.com; kho...@yahoo.com; nguye...@yahoo.com; hong_nhung...@yahoo.co.uk; thanh nhung <pthanhnh...@yahoo.com>; hoang_thu_o...@yahoo.com; eternal_faith...@yahoo.com; thanh.quang.ngu...@ffi.org.vn; yeu_anh_...@hopthu.com; multi_cul...@yahoo.com; anhtuanonl...@gmail.com; thienhaxanh...@yahoo.com; quangvinh_d...@yahoo.com; pokemonhy...@yahoo.com; nhungngoisaodem2...@yahoo.com; hoangwin2...@yahoo.com; trangvbx...@yahoo.com; Hieuvbx <hieuvibienxan...@yahoo.com>; Ngoc(Tri Thuc Xanh) <ngoc...@gmail.com>; Nhungbienchet <nguyenthinhung15...@yahoo.com >; Thangvbx <springwi...@yahoo.com>; thanhvbx2...@yahoo.com; thanhthuyvbx
|
|
|
|
 |
|
Đêm thấy Ta là thác đổ
|
Chẳng biết đêm hay ngày,
thấy ta là thác đổ suốt.
Nghĩ nhiều mà làm gì chứ nhỉ. Giờ không thể giả nai được. Ra ngoài các em 88 nhận ra ngay mà gọi là chị, hic.
Đến lúc nào mới làm được cái mình thích nhỉ. Đâu phải là dễ. Giờ mới biết, bao nhiêu cái chi phối. Tự mình bước đi thật đáng quý, mà cũng thật gian nan. Đôi khi ngã khụy mà vẫn phải đứng lên. Đó là thử thách. Mỗi lần thế, lại bài ca tự động viên tinh thần 'Cố lên!', rồi nghĩ 'Thành công là vàng, còn thất bại là kim cương'. Ôi trời, cái triết lý! Vàng hay kim cương thì cũng xuống mồ hết.
Sáng nay, tới chỗ Nhà hàng để abc công việc nhưng không gặp được anh giám đốc ở đó, thế là ngồi đợi.. thì gặp mẹ của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp nhân viên của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp bếp trưởng của anh. Rồi lại ngồi đợi.. thì gặp 1 em.
Em: Chị tới tìm ai ạ?
Mình: Chị gặp anh quản lý
Em: Chị tới làm gì ạ?
Mình: Ở đây tuyển quản lý có phải không?
Em: Em cũng không biết.
Em: Chị học trường gì?
....
Chị sinh năm 8x
Mình: Sao em biết?
Em:...
Em: Em định nghỉ, em vừa mới làm ở đây,...
Mình: Sao em định nghỉ, thế làm ở đây không tốt à, lương có được không?
Em: (Gần như lắc đầu)
Em: Em thấy chi quen quen, hình như Em gặp chị ở đâu rồi.
2 chị em nói chuyện cũng được 1 lúc, ngồi đợi lâu quá, mẹ anh giám đốc quản lý bảo hôm khác tới...
Xin phép bác về mà quên mất chẳng kịp chào anh chị em nhân viên. Mình về! Ra tới cổng, Em còn chạy ra trước mà nói với mình
Em:'Chị không làm được ở đây đâu.'
Mình: (Cười)'Tại sao?'
Em: Không nói gì
1 nhân viên khác lấy xe giúp, mình lên xe đi. Em đứng ra phía bức tường đối diện cổng.
Mình: 'Chào em nhé!'
Em: 'Vâng'
Mình: 'Chúc em may mắn'
Mình đi qua Em. Em trai. Chắc kém mình vài tuổi. Có lẽ ở đây phức tạp? Ở đây mình làm được gì? Nói tiếng anh với cây, với hoa, với tiếng nước chảy nhân tạo? Quản lý những người như Em?
Dù Em có đóng giả thì mình cũng quyết định không làm. Dù Em có đóng giả, mình quyết định tin Em vì Em đóng quá đạt.
Dù Em có thật hay giả thì điều gì khiến Em nói thế?! Mình tin Em.
|
|
|
|
 |
|
how to keep creative
|
Make, move, make, move, make, move — nothing needs you for too long unless you are in love and/or have kids, and even then, you can still make and move. Help as many people as you can by providing service. But when I say too long, I mean stop when you’re full. By full I don’t mean your hopes and dreams — I mean pride and acceptance. By that I don’t mean give up — I mean stop and think about longevity and sutainability. By lasting I don’t mean doing what you’re told to survive – I mean keep your spirit alive. By spirit I don’t mean God — I mean your self.
Train yourself to be creative because if you don’t, you’ll just miss out on reality. It’s all moving — just catch it when it comes and roll with it baby (yes, you are a baby). The only home you got is in your heart and the only thing that distinguishes you is your creativity. Practice moving around. By that I don’t mean travel the world — I mean face your fears and challenge your comfort.
That’s how you keep creative.

|
|
|
Em Yêu Biển
|
Này , đi vui nhỉ Nào, thì post Mây trời 1. 2. 3. 4. Hành trình... 1. Sightseeing 2. Riding  3. Shoeing :)) 4. Hiking 4. Walking ...Về với Biển 1.  2. Em yêu Biển :P ... và tuổi thơ.. 1. ..là trên chiếc xích đu 2. ... là một thời hoa đỏ ngày xưa (nhặt lá, đá ống bơ :P) 3.. là một thời môi đỏ, má hồng (Giờ là thời môi son, má phấn :D.)  (Ảnh này không make-up tý gì đâu nhé :). Tớ thề, Tớ hứa, Tớ đảm bảo :P) ... trở về thực tại  Qua cầu gió Gần bay nốt Cái Xuân ... nhìn về tương lai ... Về miền quê bên sóng nước mênh mang p/s: Cấm sao chép dưới mọi hình thức. Khi trích dẫn ghi rõ nguồn :D :P
|
|
|
|
 |
|
dead and gone?
|
Ever wonder if anything is dead when you think it’s dead?
Like when you get into an argument with someone you have a close relationship with, or when you lose a game, or when you promised to do something and you don’t live up to? Do you wonder if you lost something knowing you can never get back?
I thought about it and then I realized I’m too stubborn. I thought about being stubborn and then I realized that human beings have various degrees of stubbornness in them. My stubborn temperature rises in strategic situations where my decision affects a larger situation that it’s dependent upon.
I believe in moments of stubbornness one can learn most about themselves, others and completion of tasks. Nothing can survive or be complete on its own. It otherwise would not exist. This means that we as individuals must realize how important others are and how invisible we as individuals must be in the process of completion.
I believe everyone should aim to become invisible by controlling their times of stubbornness. In the society we live in, people are not like that, which means you have to always remember that.
Nothing is dead and gone, because if it was, you could never grow and mature as an individual. The way you handle and recognize your own stubbornness determines your level of maturity. So learn as much as you can about yourself by aiming to become invisible in your run to the finish line.
Pace yourself to win the marathon.

|
|
|
Xót...
|
Bác Trần Đức: Cháu ăn tối chưa?
Cháu O: Dạ, cháu ăn rồi ạ.
Bác Trần Đức: Ăn gì?
Cháu O: Cháu ăn bánh ạ.
Bác Trần Đức: Bánh mì à?!
Cháu O: Cười.
Bác Trần Đức: (Lắc đầu) Thế này, người yêu mà nhìn thấy thì xót ruột lắm.
Cháu O: (Lại cười!) Thế bác gái ngày trước có hay ăn bánh mì không ạ?
Bác Trần Đức: Cóoooo...ó chứưưư...! Nhìn xóoot ruột lắmmm.
Khi cánh cửa sau người nghệ sĩ già ấy đóng vào, bỗng thấy hụt hẫng vô cùng, thấy mình bị bỏ lại, thấy mình đáng thương, thấy thiếu, thấy xót...
Cũng may, chưa có người yêu, không thì mình lại thành đáng trách, hay đáng ghét, hị hị vì làm người khác xót ruột. Được cái bánh mì vào bụng còn đỡ, chứ làm gì có bánh trái nào ở đây. Toàn nhịn đói cả. Chỉ vờ trả lời bác cho qua. Ai ngờ, bác hỏi thêm 2 câu, làm mình 'xót cả não'.
|
|
|
|
 |
|
this is for everyone who thinks i’m nice
|
You’re wrong.
I’m a monster. Just like you.
Calling yourself good or nice is probably the most untruthful thing you can do and the worst path to pursue in promoting yourself in thinking that you are doing good for the world.
This might shock many of you who know me that might be reading this. Over the last few months I’ve realized some things about myself and the world that have spun me around.
I gave up a couple years of my life, or should I say gave in, to a passion for improvement and innovation. I pretty much became the project, the idea, the vision I was pursuing, and let everything about it become me. I left myself behind to explore myself and who I really was. I kept pushing, pushing, pushing for more, more, more. Talked to thousands of people, spread myself out, connected spirits and tapped into hearts. I’ve been called an idealist, altruist, agent of change, a kid with stars in her eyes and anything else you can imagine that falls under the category of hippie or activist.
I have a lot of love to give, that’s one thing. But I’m equally full of anger, greed and pride — sins maybe? I’ve been called brave and seen as a risk-taker. I would say however, that I’m a wimp and cannot manage to put up too long with mundane, institutional, conventional environments and people . So instead, I do what I want to do and find my own nice way to get out and do what I want with the body and energy that I have. If I was brave, I’d work within the system, be a tool and part of the majority of society that is risking their bodies and energy for the consumption of others.
I figured that I have abilities that convince people to throw money in the shit I talk about. I make it all up. None of it exists. I’m not nice. I just want to do what I want to do and forget me not, I have a lot of love. I think that’s all people see and they kind of just trust it…for some reason. Maybe because I’ve got myself convinced that I’m so good.
Love, my fellow humans, is the only thing I have. I’m absolutely not in control of it. It has attracted me to the right people in my life — good or bad I label them not. I’ve become self-aware and realized that I’m nothing but a selfish, honest, confident, angry and competitive five-foot-two Iranian-Canadian girl who wants to take out my athletic personality (body no more) to the next level in society.
I’ll tell you what’s real:
Fiction, science fiction, cartoons, drugs, graffiti, sex, war, sports, dance, comedy and of course music and art tie all of them together. Oh and don’t forget space and energy.
If you put love beside any one of those, you’ll get magic — not good or bad, just magic. Probably the closest experience you can have to reality.
Being nice to people is only so they like you and give you a hand when you need one. You cannot survive in this world on your own. So convince yourself that you’re nice when you’re really a monster. It’s just a game man, you’ve got no choice but to play, and might as well try not to be a loser.
Let your love lead the way — that means forget yourself, do it for the game.

|
|
|
loyalty is extreme
|
swear at the bus driver
tag the truck
yell at the parents
and punch the wall
burn the grass
pass it around
keep it moving
I don’t have all day bro
shit in a bowl and give it a price tag
that shit is art
it’s worth it
you wanna buy?

|
|
|
|
 |
|
The IRAN in ME
|
I’m going to zoom out a bit here.
I’m Iranian. Yes. Full-blood, deeply rooted in ideologies, traditions and history of Persian culture. You may argue that it’s dead, but I will argue that it is a living spirit that goes way beyond family, food, religion, language, music, poetry, politics and pride. It is a solid combination of all of them, still in search of identity.
I am who I am because of who my parents are, my family, my childhood and my life as an immigrant girl, now a woman, living in Toronto Canada. It’s not easy might I add, more complicated than I expected. I have come to accept it however and respect myself and my body more than what I’m expected of.
I am also who I am because I don’t agree with what society gives me. I’m completely against it. I wish I could kill people who don’t deserve to live and take up land, resources and infect the minds of humans. I’m completely against brainwashing people with what is THE RIGHT WAY – THE WAY OF GOD, THE WAY OF JESUS, THE WAY OF ALLAH. I think it’s all a pile of crap to keep us in our shells and used as tools within a system, whether its a political system, a technological system, a scientific system, an educational system…whatever the system may be. We have yet to pursue a system in harmony with nature.
Or maybe not, maybe this IS all nature and we ARE meant to be here exactly the way we are up to this point and our future is in our own hands.
Zoom in: your life as one human. Zoom out: your life as one humanity.
Read a book to get ideas, don’t live your life by devotion to writing. Words are interpreted to create meaning, and as we know through evolution and time, things change — it’s inevitable, the way of nature. We are growing up. We’re pretty mature now.
So Muslims, who are you? Tell me! I want to know! What defines you as a Muslim? Because Christians let their faith lead to capitalism and consumer culture and you’ve let your faith limit the nature of your body and pleasures. Sure there are beautiful sayings in the Quran, there are many in the Bible too. Not to mention some other pretty amazing science fiction writers, filmmakers, poets, artists and philosophers with revolutionary minds that manifested to MOVEMENTS in society. They did a good job of literature too, but they never called it the word of God and punished you for disobeying them.
I have the freedom to sit here and type up my thoughts and share it with others. That is nothing new.
What is new is the future of Iran.
Why?
Iran, in my opinion, is the most confused country in the world right now because I can feel Iran living in me since the day I was born. Maybe it’s my dad, or my mom, or the combinations of the two, or the generations passed down in spirit and cosmos. But I am Iran. Iran is a confused, chaotic, versatile, passionate, intelligent and creative spirit that has been encapsulated for thousands of years and has not given up. We are the last hope for this world. We are capable of redefining the Middle East, the cradle of civilization, because of our revolutionary spirit that has lived in us for years.
I don’t know what else to say but…the time is right Iranian people. The media is on us. It’s what we’ve all been waiting for. What’s next? Community. Communication. Poetry. Our poetry will save us. Make a living poet the politician. No other land owns poetry like us. We have lived by it and continue to pass it down.
Use it Iran.
Use it now.

|
|
|
Nhịp lên, Nhịp xuống
|
Mình suy nghĩ mãi, cuối cùng vẫn chưa thể nghĩ ra mình nên làm gì cho đúng.
Lúc này đây, mình không xác định được đang ở đâu nữa.
Chẳng nhẽ lại quay về công việc an nhàn, một cuộc sống từng nhịp đều đều sao. Băn khoăn quá... Lúc lại sực nhớ ra, mình có vài sở thích và có nuôi dưỡng 1 số ước mơ. Có những ước mơ chỉ là ước mơ, có những ước mơ lại thành sự thật. Cần phải chắp cánh cho ước mơ nhỉ. Và nhớ ra là mình không cần phải băn khoăn nữa. Nhưng nếu theo sở thích, ước muốn ấy thì mình cũng thật mông lung. Có lẽ mình hơi nóng vội..
Làm việc ở D4, rồi chuyển sang QS, mình thấy được sự thay đổi phần nào.
Người ta đi 'nhịp lên', thì có lúc phải bước 'nhịp xuống'. Sự chuyển đổi ấy phải chăng là để cân bằng.
Giờ hãy chơi 1 trò chơi, và cùng bước theo 'nhịp lên' hay 'nhịp xuống' nhé. Bạn muốn bước nhịp nào trước đây.
|
|
|
Kết thúc rồi.
|
Thế là hết. Kết thúc rồi. Đời Ét- Vê (SV). Tới hôm nay thì mình chẳng biết phải sống làm gì cho ngày mai nữa. Thật sự giờ phút này quá nhàm chán tới mức không còn biết làm gì. Thấy mình lúc nào cũng kém cỏi...
Hôm trc ngồi nghĩ mà buồn cười.
Cấp 3, lớp ôn thi Tiếng Anh, mình chơi với Nhung, Hà, Ngọc. Lúc đó, chưa ai có người yêu. Giờ thì cả 3 đều đã có. Còn trơ lại mình
Lớp ôn thi Toán, mình chơi với Tú, Vân, Phương. Đại học năm 1, còn kêu đây là hội độc thân. Vậy mà giờ 3 chúng nó cũng đã có người yêu hết. Còn trơ lại mình
Lớp đại học, mình chơi với Ngọc Chi, Hường, Hải Chi. Chả đứa nào có người yêu. Giờ 3 đứa cũng rồng rắn dắt tay nhau đấm dứ có người yêu cả. Còn trơ lại mình
Hôm nay, cũng còn trơ lại mình, còn trơ lại mình. Ừ thì trơ lại mình. Biết làm gì..
... nghĩ đi
tìm cách đi... mò mẫm đi.. phải đứng lên .. không được gục ngã
|
|
|
Nóng IC
|
Hôm qua chắc phơi nắng chụp ảnh sinh nhật nhiều- một sinh nhật vui vẻ nhất từ trước tới nay. Tớ xin chân thành cảm ơn những người quan tâm và tổ chức sinh nhật cho Tớ. Vui quá! Tớ không biết nói gì hơn ngoài từ cảm ơn thật nhiều!
Thế rồi hôm nay chiều thì lử đử cả người. Lưng mỏi rã rời, đầu gối tê liệt cũng chắc còn sức. Không biết nguyên nhân tại sao nữa. Đứng lên tập thể dục vài cái cho giãn xương cốt nhưng không ăn thua. Tới tối thì nóng toàn thân, cổ khô, ho khan, hẹ hẹ, bắt đầu hắt xì hơi liên tục... ịch ịch.
Òi, bật quạt lên thì lạnh toát người, nhưng chân lại nóng, huhu...
|
|
|
Sinh Nhật Tớ
|
Hôm nay là sinh nhật Tớ. Tớ rất vui và chân thành cảm ơn mọi người đã tổ chức sinh nhật cho Tớ. Tớ thực sự cảm ơn. Tớ ... tớ..tớ là Tớ ..chẳng biết nói gì ... đây là lần đầu tiên ... lần cuối cùng ... lần vui chắc cũng nhất ... (trong dấu 3 chấm còn có vế sau, nhưng tớ không dài dòng đâu). Tớ chỉ muốn cảm ơn tất cả. Lần này, tớ sẽ post ảnh có mẹt Tớ, có người Tớ, có cả background sau Tớ vì từ trước tới nay tớ chưa từng làm thế mặc dù ảnh thì chẳng đạt góc độ thẩm mỹ mấy, nhưng đó là tình cảm mọi người dành cho nên rất đáng trân trọng. Đấy, Tớ post ảnh lên, nếu ai ngoài đường mà có nhận ra là xem Blog Tớ rồi thì nhớ chào Tớ 1 câu, hoặc gọi Tớ để Tớ chào lại nhé, hehe. (Nói ngang như người 'bốc tiếng' chứ chẳng phải nổi tiếng nữa ý nhở) Với Em T Với chị V. Bạn L cười như mùa thu tỏa nắng :D Tớ cũng sồ- lố :D, mình to thế mà nhìn cái này trông cứ be bé :P Hậu cảnh 
Vài cái này là đủ rồi nhỉ :) , lâu dã man :/
|
|
|
|
 |
|
I am Ok
|
Bây giờ thì tâm trạng đã tốt lên một chút.
Chiều nay chẳng biết làm gì, may mà sáng ngủ nướng tới tận 12h, không thì chắc cả sáng cũng không có việc gì làm ngoài chỉ toàn nằm nhà xem vô tuyến, chuyển từ kênh 1 tới kênh 60, rồi lại quay lại từ 1, cứ thế nếu chưa chọn được chương trình nào xem. Hic! Ngấy tới tận cổ. Ôi giời ơi, chẳng biết làm nên trò trống gì hay toàn những ngày vô dụng.
Gọi điện cho bạn rủ đi gym, đi shopping thì đứa này đi học chưa về, đứa kia chắc lại nghỉ khỏe. Rủ cháu gái đi siêu thị nó chẳng thèm đi. Bà chị họ kêu hôm nay tới chơi mà chẳng thấy tăm hơi. Còn ai nữa nhỉ, ừ, toàn một lũ đi làm hết cả rồi, trơ lại mình mình. Còn ai rảnh rơi như mình cơ chứ. Thật là vô dụng.
Thế thì đi gym một mình. Lấy xe đạp ra nào. Cho giải tỏa cái đầu ung nhọt. Xe non hơi. Bơm đâu. Hì hụi một lúc lâu, sao mà nặng thế, mình có tới nỗi yếu đến vậy đâu mà bơm phải gồng tay hết cỡ. 'Thì cuối cùng chị mày cũng xong một lốp nhé. Siêu chưa. Có vẻ như kiếm cơm bằng lao động phổ thông vẫn ổn đấy nhở.' Tiếp lốp nữa nào. Ọe họe, lốp này sao khó bơm thế. Đúng lúc bố về, mẹ bảo bố xem giúp mình. Ôi má mì ơi, con có cần bố xem giúp gì đâu. Biết ngay mà. Bố ra xem cái, thế là ... hic hic... đúng lúc mình bơm thế nào, hơi phòi tóe lóe ra, chả biết bố có đụng tay vô không, mà cái ốc gì ấy nó bắn béng ra ngoài. Mình chẳng thấy làm sao đâu. Vì mất ốc này thì thay ốc khác, mà khỏi cần thay cứ bơm vô, nó được thì cứ thế mà đi. Bố loa loa lên: Mày ... abc.... cái giun rồi còn đâu, con.... này... thế thì vứt cả lốp đi à... bố cứ bla bla lên. Mình điên, cũng bla bla lại.. abc gì gì ấy. Rồi cuối cùng thì tìm được cái giun của nợ. Lại bơm hơi vào cái lốp xẹp lép không còn tý hơi nào. Lúc đấy mình thấy mình yếu quá, bơm cũng không xong, mà sao hơi nặng thế hả giời. Bố đi vào, lại abc mắng mình rồi kêu: thế này này, bố bơm chỉ có 3, 4 nhát à mà hơi đầy ú ụ cả cái lốp. Ịch ịch. Suýt nữa thì khóc, toàn phải nuốt nước mắt chảy ngược vào dạ dày.
Ở nhà là chỉ có thế, phải đi, đi. Nào thì đạp một vòng hồ nhé, cho đỡ điên, cho quên đi cái gì đã mất, mất sạch, mất tuốt. Đạp cho ngu muội chết hết... Rồi đi siêu thị, mua đồ ăn mai thử chế biến xem thế nào. Mua một tiểu thuyết nữa làm món ăn tinh thần. Tẩm bổ cả trong lẫn ngoài nhé. Cho sướng, tiền chả còn mấy nữa đâu, nhưng sống được là bao, tiếc cái gâu gâu gì.
Về nhà cũng không đói, giờ mà thấy mình chưa ăn là mẹ lại giục ăn đi. Hơ, vì thấy dạo này ai cũng bảo gầy đi. Nhưng là so với trước đây thôi ạ, chứ vẫn còn gấp chục lần so với mấy em mình dây, vẫn béo tốt chán.
Thôi thế là cũng tàn một ngày còn có chút vận động.
Quy luật cứ như thế đấy, buồn nhưng mình cũng nuốt hết vào trong rồi tự xả nó ra theo đường cặn bã, hehe, chắc vậy. Rồi sẽ qua hết thôi, tin không? Không tin cũng phải tin.
|
|
|
Latest Posts
Monthly Archive
Change Language
Tags Archive
coin filipino le legends mylife mythology mywork signal social stories vétérinaire
Filter By Type
Friends
23996 views
|
 |